Sinh viên khi ra trường nuối tiếc điều gì?

1 – Bế tắc vì… tấm bằng xuất sắc:
Đã là lần thứ năm tôi đi xin việc, và kết quả dường như lại giống các lần trước đó, cảm giác bế tắc khi nhà tuyển dụng đưa ra cho tôi câu hỏi: Ngoài tấm bằng xuất sắc này ra, em còn có kỹ năng hay kinh nghiệm gì khác không?. Một số không tròn trĩnh trong đầu là thứ duy nhất tôi có thể nghĩ đến khi đó. Giá như trong 4 năm vừa rồi, tôi không chỉ chú tâm việc học mà chịu khó đi làm, trải nghiệm và va vấp với cuộc đời, để bây giờ không phải hối tiếc đến như thế với tấm bằng xuất sắc trên tay “.

2 – Không bạn tâm giao:
“Trong suốt 4 năm đại học, tôi chỉ có hai loại bạn, một là bạn xã giao, hai là những đứa chơi được. Bạn xã giao là những người tôi gặp một vài lần hoặc mấy người cùng lớp hoặc chỗ làm thêm, có thể nhớ mặt nhưng chẳng nhớ tên, chẳng rõ tính cách ra sao. Tôi lượm họ vào danh sách bạn bè rồi để đó, về cơ bản là không quan tâm. Loại thứ 2 là những đứa chơi được, thường hay ngồi cạnh nhau trên lớp, để đến lúc thi cử, bài tập nhóm thì có người để nhờ vả giúp đỡ. Cả năm may lắm đi ăn uống với nhau được 1 lần và chẳng bao giờ chia sẻ bản thân với chúng nó. Chỉ có thế, hết đại học là hết liên hệ! ” – tâm sự đầy tiếc nuối của một chàng trai năm cuối.
.
3 – Thiếu trải nghiệm và kỷ niệm đẹp với bạn bè:
“Tốt nghiệp với tấm bằng giỏi và vừa mới kiếm được công việc ổn định, tôi sẽ chẳng có gì tiếc nuối quãng đời sinh viên ngoại trừ những chuyến du lịch hay cuộc vui chưa bao giờ thành hiện thực. Hồi sinh viên, có thời gian và bạn bè thì không đi vì sợ và ngại, để qua 4 năm nhìn lại, trải nghiệm thời sinh viên của mình ngoài ăn học, làm thêm thì chắc là một trang giấy trắng tinh tươm”.

4 – Quên chăm sóc người thân:
“Cuộc sống đại học bận rộn là thế, đến lúc đi làm tôi lại càng quay cuồng hơn. Đến một ngày nọ, tôi nhận được cuộc gọi không hẹn trước từ cô em gái: Anh về đi, bố bệnh nặng lắm rồi. Tin đó chẳng khác nào một tia sét đánh ngang tai. Ước gì thời gian có thể quay ngược trở lại, để tôi trở về nhà nhiều hơn và nấu được cho bố mẹ một bữa ăn tử tế”.

5 – Tình yêu thời đại học:
Suốt 4 năm đại học, tôi không có lấy một mảnh tình vắt vai. Cũng có để ý nhiều người nhưng chẳng tiến đến tình yêu được. Bây giờ nghĩ lại mới thấy tiếc. Mải miết với cuộc sống đại học, 4 năm trôi qua, tôi đã vô tình để tuột khỏi tay những tình cảm trong sáng vô tư, mà bây giờ muốn trải nghiệm thì chắc cũng không được nữa rồi”.

6 – 4 năm đại học và cái CV trống rỗng:
Một bạn khác hối tiếc vì đã lãng phí quãng thời gian đại học: “Bây giờ khi ‘mai này’ đã đến, khi sắp phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của chính mình, thì thời gian đã chẳng còn để làm gì nữa rồi. GPA? Thôi chẳng buồn nhắc đến, bảng điểm thì đủ cả A B C D F (mà F còn nhiều hơn A). Hoạt động ngoại khóa? Không. Kinh nghiệm làm việc? Không. Giải thưởng? Không. Kỹ năng? Không. Đến cả sử dụng Excel với Word cũng không xong. Mọi thứ đều là con số 0 tròn trĩnh, khiến mình ngồi hàng giờ mà chẳng biết cho gì vào CV. Bốn năm đại học, 4 năm quý giá của cuộc đời trôi qua trong lãng phí, chẳng để lại gì ngoài những cuộc vui vô nghĩa và một cái CV trống rỗng”.

7 – Hối tiếc vì sống quá an phận, thiếu định hướng:
“Người khác nhìn vào có thể nói rằng tôi có cuộc sống yên ổn, một cuộc sống không lo nghĩ và chẳng có gì để than vãn. Phải, tôi có một cuộc sống bình yên thật đấy, nhưng đấy chỉ là bình yên về hình thức chứ không phải tâm hồn. Cuộc đời của tôi sẽ chỉ mãi nhàm chán như thế này thôi sao? Một tiếng thở dài trong vô thức, tôi cảm thấy tiếc cho quãng đời sinh viên của mình. Giá như ngày ấy tôi chịu thử thách bản thân hơn, chịu tìm ra những lối đi mới, chịu phá đi lớp vỏ bọc mang tên ‘an phận’ của mình”.

Leave a Reply