Những người thương nhau thực sự và trưởng thành, họ không chơi trò “Ai yêu nhiều hơn người đấy khổ”

Đời người, nếu chỉ có thể nói “Anh yêu em” để thể hiện tình cảm thì thật nhàm chán và đơn điệu và nói nhiều thậm chí còn nghe sáo rỗng. Những câu chuyện sau dạy cho chúng ta một bài học còn đắt giá và đáng quý hơn thế nhiều lần.

(1)

Khi cầu hôn cô, anh chỉ nói 3 từ: “Hãy tin anh”.

Khi cô hạ sinh cho anh con gái đầu lòng, anh chỉ nói 3 từ: “Thương em nhiều”.

Khi con gái cô về nhà chồng, anh chỉ nói 3 từ: “Còn anh mà”.

Khi anh hay tin cô bệnh nặng, anh chỉ nói 3 từ: “Anh ở đây”.

Ngày cô mất, anh hôn nhẹ lên trán cô, nói nhỏ với cô 3 từ: “Đợi anh nhé”.

Cả cuộc đời, chưa một lần nào anh nói với cô: “Anh yêu em”. Nhưng tình yêu anh dành cho cô luôn đậm sâu, và cô cũng luôn cảm nhận được điều đó.

Tình yêu muôn hình muôn dạng, cách thể hiện tình yêu vì thế cũng muôn dạng muôn hình. Đời người, nếu nhất nhất phải nói: “Anh yêu em” để thể hiện tình cảm của mình thì thật nhàm chán và đơn điệu.

Bởi tình cảm của bạn nếu là thật, bạn làm gì, bạn nói gì, người ấy cũng sẽ cảm nhận được tình cảm của bạn. Vì vậy, đừng trói buộc tình cảm của mình chỉ trong 3 từ: “Anh yêu em“, bạn nhé!

(2)

Ngày đầu đi học, mẹ bảo: “Chờ con tốt nghiệp, mẹ sẽ thấy hạnh phúc”.

Sau khi tốt nghiệp, mẹ bảo: “Chờ con có công ăn việc làm ổn định, mẹ sẽ thấy hạnh phúc.”

Sau khi có công ăn việc làm ổn định, mẹ bảo: “Chờ con kết hôn, khi ấy mẹ sẽ thấy hạnh phúc.”

Sau khi kết hôn, mẹ bảo: “Chờ con đẻ cho mẹ một đứa cháu để mẹ ẵm, khi ấy mẹ sẽ thấy hạnh phúc.”

Có con rồi, mẹ bảo: “Chờ con của con nên người, khi ấy mẹ sẽ thấy hạnh phúc.”

Cả cuộc đời mẹ dành cho bạn, bạn có biết không?

(3)

Cô đã kết hôn với anh được 7 năm. Đó là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Đột nhiên một ngày, anh gặp tai nạn và qua đời. Một tuần sau, cô nhanh chóng kết hôn với một người đàn ông mới. Cô vẫn vui vẻ, vẫn tươi cười như xưa.

Con cô không sao hiểu nổi mẹ mình, bực tức chất vấn cô. Dịu dàng, cô đáp lại: “Trên đời này không ai có thể ghen được bằng bố con. Mẹ thế này, bố con lẽ nào không quay trở lại…”

(4)

Nạn đói đã từ rất nhiều năm trước đây, người con quyết định tống khứ bà mẹ mù. Một ngày, người con cõng bà mẹ lên một vùng núi xa xôi hẻo lánh. Thả bà mẹ xuống, vừa đói vừa mệt, người con cảm thấy không còn chút sức lực nào.

Người con nói: “Mẹ chờ ở đây nhé. Để con đi kiếm món gì cho mẹ ăn”.

Đang định rời đi, bà mẹ níu người con lại, bảo rằng: “Trong túi mẹ vẫn còn chút đồ ăn, con lấy ra ăn đã rồi hẵng đi.”

Người con nghe thấy, nước mắt tràn đầy trên khuôn mặt, quỳ xuống xin lỗi bà…

(5)

Sau kết hôn, anh còn tốt với vợ mình hơn cả những ngày mới yêu. Bạn bè trêu anh: “Kết hôn xong rồi, sao vẫn sến chảy nước thế mày?”.

Anh cười bẽn lẽn: “Trước khi kết hôn, ai cũng muốn cưa được em ấy, thi nhau rót vào tai em ấy những lời đường mật, hứa sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc cho em ấy cả đời. Tao phải cố gắng hết sức, mới may mắn lọt được vào mắt xanh của em ấy. Kết hôn rồi, em ấy mất dần những người ‘anh trai’ tốt. Tao phải tốt hơn, mới không làm em ấy cảm thấy hụt hẫng. Cảm xúc nếu là thật thì không bao giờ sến sẩm. Tao chỉ mong em ấy mãi hạnh phúc thôi.”

Chuyện đúng là hơi khó tin, nhưng lại là câu chuyện có thật. Anh nói xong, không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng…

Leave a Reply